Những rắc rối của bác sĩ tâm lý

Job-Description-of-Mental-Health-Therapist-1
Nguồn: Google
 

Câu hỏi của bạn Quỳnh Như: Em được tư vấn về ngành học cũng nhiều. Cô em bảo, khi học về tâm lý, con người ta dễ nhạy cảm và khó cảm thấy vui trong cuộc sống. Một người khác lại bảo, chỉ có ít người đến bác sĩ tâm lý, và nếu có, họ sẽ chọn ng bản xứ chứ không phải người gốc Á (Việt) như mình. Chị nghĩ sao?

Câu trả lời của VIET Psych:

Những người làm bác sĩ tâm lý thường là những người rất thích giao tiếp và giúp đỡ người khác, đặc biệt là khi con người thường đến bác sĩ tâm lý khi gặp rắc rối chứ hiếm trường hợp để xin lời khuyên nâng cao chất lượng cuộc sống. Vì thế, đối với bác sĩ tâm lý, được gặp gỡ nhiều người, nghe nhiều câu chuyện rắc rối là một phần niềm vui và ý nghĩa cuộc sống của họ. Bác sĩ tâm lí có thế mạnh về việc giúp khách hàng suy nghĩ và hành động theo chiều hướng tích cực hơn; bản thân họ cũng phần nào áp dụng những điều đó vào cuộc sống bản thân, nên không thể nói là “khó cảm thấy vui trong cuộc sống” được.

Tuy nhiên, bác sĩ tâm lý cũng là người và họ cũng có những rắc rối của riêng họ. Bác sĩ tâm lí có thể đối mặt với nhiều áp lực như khi khách hàng không thực hiện đúng theo chỉ dẫn của bác sĩ hay liệu trình trị bệnh không thành công, có thể phần nào làm cho các bác sĩ cảm thấy chán chường và tuyệt vọng dần theo bệnh nhân. Thế nhưng mọi công việc đều có những áp lực riêng, ko phải mỗi bác sĩ tâm lí vì “nhạy cảm hơn” mà ít thấy vui hơn. Chính vì vậy bản thân các bác sĩ tâm lý cũng cần phải có chế độ làm việc và nghỉ ngơi khoa học để đảm bảo sức khỏe và tâm lý khi làm việc.

Lý do tại sao chọn người bản xứ chứ không phải người gốc Á: Một lẽ tự nhiên, những người sống cùng môi trường sẽ hiểu nhau dễ dàng hơn, ví dụ bạn là một người châu Á, thì hiển nhiên các bác sĩ châu Á sẽ hiểu rõ hơn về các vấn đề đặc trưng như “sự ảnh hưởng của gia đình, áp lực từ xã hội, đạo đức truyền thống” của người châu Á – trong khi những ảnh hưởng này không tác động nhiều đến người da trắng. Thêm một điểm nữa, người châu Á, do đặc tính cộng đồng, thường sử dụng sự giúp đỡ, tuy không hệ thống và khoa học, từ gia đình và bạn bè hơn là đến bác sĩ tâm lý. Một lý do nữa là người châu Á sợ “mất thể diện”. Trong khi đó, người da trắng, do sống tách biệt với gia đình và có cuộc sống khá độc lập với mạng lưới rất nhiều bạn bè, họ hay có xu hướng nhờ sự giúp đỡ của các bác sĩ tâm lý hơn.

Câu trả lời của bạn Kim Anh (link)

Chị nghĩ quan trọng là em có thích và thấy ứng thú với Tâm lý hay không. Khi em cảm thấy em đủ thích, thì những nhận xét/cản trở như vậy không còn nghĩa lý gì nữa.

Nguy cơ trong công việc thì ngành nào cũng có, với counselor/therapist thì kiệt sức, ám ảnh, sự chống đối của thân chủ, ca thất bại, bị lợi dụng, stress nghề nghiệp… là điều khó tránh khỏi.

Nhưng những điều mà counselor/therapist nhận được là khi em không giúp người khác giải quyết vấn đề của họ, mà em giúp họ khơi dậy tiềm năng của chính họ và họ giải quyết được vấn đề, đó là niềm vui làm thăng tiến con người (cả mình và thân chủ), cũng như thấy được ý nghĩa trong mỗi việc mình làm. Những điều này em có thể tham khảo thêm tại APA, mục Nghề nghiệp và Đạo đức nghề nghiệp.

Mỗi nền văn hóa có điểm mạnh-yếu khác nhau, mỗi counselor/therapist lại chọn phương pháp của riêng mình (theo trường phái, học thuyết mà họ yêu thích), cũng như Tâm lý có rất nhiều chuyên ngành (không chỉ có tham vấn/trị liệu), điều quan trọng là em tìm ra khả năng và sự yêu thích của mình ở đâu để chọn con đường phù hợp.

Chúc em thành công.

This entry was posted in Study and Job | Học tập và làm việc and tagged . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s